念奴娇

宋代 蔡伸
轻雷骤雨,洗千岩浓翠,层峦森列。衣袂凉生,丛竹外、时有飞萤明灭。云浪鳞鳞,兰舟泛泛,共载一轮月。五湖当日,未应此段奇绝。 归路横玉惊鸾,叫云清似水,悠扬天末。玉宇琼林凝望处,依约广寒宫阙。老去情钟,此心仍在,未肯甘华发。清欢留作,异时嘉话重说。
qīng léi zhòu   qiān yán nóng cuì   céng luán sēn liè mèi liáng shēng   cóng zhú wài shí yǒu fēi yíng míng miè yún làng lín lín   lán zhōu fàn fàn   gòng zài lún yuè dāng   wèi yìng duàn jué
guī héng jīng luán   jiào yún qīng shì shuǐ   yōu yáng tiān qióng lín níng wàng chù   yuē guǎng 广 hán gōng què lǎo qíng zhōng   xīn réng zài   wèi kěn gān huá qīng huān liú zuò   shí jiā huà zhòng shuō