念奴娇

宋代 宇文虚中
疏眉秀目。看来依旧是,宣和妆束。飞步盈盈姿媚巧,举世知非凡俗。 宋室宗姬,秦王幼女,曾嫁钦慈族。干戈浩荡,事随天地翻覆。 一笑邂逅相逢,劝人满饮,旋旋吹横竹。流落天涯俱是客,何必平生相熟。 旧日黄华,如今憔悴,付与杯中醁。兴亡休问,为伊且尽船玉。
shū méi xiù kàn lái jiù shì xuān   zhuāng shù fēi yíng yíng mèi qiǎo 姿 shì   zhī fēi fán      
sòng shì zōng   qín wáng yòu   céng jià qīn gān hào dàng shì   suí tiān fān    
xiào xiè hòu xiāng féng   quàn rén mǎn yǐn   xuán xuán chuī héng zhú liú luò tiān shì   píng shēng xiàng shú    
jiù huáng huá   jīn qiáo cuì   bēi zhōng xīng wáng xiū wèn wèi   qiě jǐn chuán