念奴娇

宋代 蔡伸
当年豪放,况朋侪俱是,一时英杰。逸气凌云,佳丽地、独占春花秋月。冶叶倡条,寻芳选胜,是处曾攀折。昔游如梦,镜中空叹华发。 邂逅萍梗相逢,十年往事,忍尊前重说。茂绿成阴春又晚,谁解丁香千结。宝瑟弹愁,玉壶敲怨,触目堪愁绝。酒阑人静,为君肠断时节。
dāng nián háo fàng   kuàng péng chái shì   shí yīng jié líng yún   jiā zhàn chūn huā qiū yuè chāng tiáo   xún fāng xuǎn shèng   shì chù céng pān zhé yóu mèng   jìng zhōng kōng tàn huá
xiè hòu píng gěng xiāng féng   shí nián wǎng shì   rěn zūn qián zhòng shuō mào 绿 chéng yīn chūn yòu wǎn   shuí jiě dīng xiāng qiān jié bǎo dàn chóu   qiāo yuàn   chù kān chóu jué jiǔ lán rén jìng   wèi jūn cháng duàn shí jié