念奴娇

宋代 蔡伸
画堂宴阕,望重帘不卷,轻哑朱户。悄悄回廊,惊渐闻、蟋蟀凌波微步。酒力融春,香风暗度,携手偎金缕。低低笑问,睡得真个稳否。 因念隔阔经年,除非魂梦里,有时相遇。天意怜人心在了,岂信关山遐阻。晓色朦胧,柔情眷恋,后约叮咛语。休教肠断,楚台朝暮云雨。
huà táng yàn què   wàng zhòng lián juǎn   qīng zhū qiāo qiāo huí láng   jīng jiàn wén shuài líng wēi jiǔ róng chūn   xiāng fēng àn   xié shǒu wēi jīn xiào wèn   shuì zhēn wěn fǒu
yīn niàn kuò jīng nián   chú fēi hún mèng   yǒu shí xiāng tiān lián rén xīn zài le   xìn guān shān xiá xiǎo méng lóng   róu qíng juàn liàn   hòu yuē dīng níng xiū jiào cháng duàn   chǔ tái zhāo yún