念奴娇

清代 顾贞观
冷清清地,便逢欢、也则不情不绪。况是宵长孤枕侧,挨得几番秋雨。 兰炷微沉,桃笙半叠,送尽炉烟缕。香浓醉薄,此愁何减羁旅。 不过絮断柔肠,乱蛩枉却,费许多言语。二十五声清漏永,尽够滴残双箸。 翠湿云鬟,凉侵玉腕,那复催砧杵。由他梦醒,别来和梦难据。
lěng qīng qīng   biàn 便 féng huān qíng kuàng shì xiāo zhǎng zhěn   āi fān qiū
lán zhù wēi chén   táo shēng bàn dié   sòng jǐn yān xiāng nóng zuì báo   chóu jiǎn
guò duàn róu cháng   luàn qióng wǎng què   fèi duō yán èr shí shēng qīng lòu yǒng   jìn gòu cán shuāng zhù
cuì shī 湿 yún huán   liáng qīn wàn   cuī zhēn chǔ yóu mèng xǐng   bié lái mèng nán