念奴娇

宋代 单人耘
风云莽莽,触天低,酿就一江浓色。迎我中州陈卧子,疏雨长桥霁彻。 波凸金樽,山敷碧釉,帆远矶如鳖。神摇目纵,万千谲壮难说。 莫嗟傺侘暌违,举世何人,不历风霜雪。且喜迩来羁绊扫,有句铿然铁截。 痴也无妨,迂也何碍,总不惭邦国。大桥为证,心与赤子同热。
fēng yún mǎng mǎng   chù tiān   niàng jiù jiāng nóng yíng zhōng zhōu chén zi   shū cháng qiáo chè
jīn zūn   shān yòu   fān yuǎn biē shén yáo zòng   wàn qiān jué zhuàng nán shuō
jiē chì chà kuí wéi   shì rén   fēng shuāng xuě qiě ěr lái bàn sǎo   yǒu kēng rán tiě jié
chī fáng   ài   zǒng cán bāng guó qiáo wèi zhèng   xīn chì tóng