念奴娇

宋代 蔡伸
凌空宝观,乍登临、多少伤离情味。淼淼烟波吴会远,极目江淮无际。槛外长江,楼中红袖,淡荡秋光里。一声横吹,半滩鸥鹭惊起。 因念邃馆香闺,玉肌花貌,有盈盈仙子。弄水题红传密意,宝墨银钩曾寄。泪粉香销,碧云□杳,脉脉人千里。一弯新月,断肠危栏独倚。
líng kōng bǎo guān   zhà dēng lín duō shǎo shāng qíng wèi miǎo miǎo yān huì yuǎn   jiāng huái kǎn wài cháng jiāng   lóu zhōng hóng xiù   dàn dàng qiū guāng shēng héng chuī   bàn tān ōu jīng
yīn niàn suì guǎn xiāng guī   huā mào   yǒu yíng yíng xiān nòng shuǐ hóng chuán   bǎo yín gōu céng lèi fěn xiāng xiāo   yún   yǎo   rén qiān wān xīn yuè   duàn cháng wēi lán