念奴娇

宋代 赵希蓬
功名富贵,算到头,怎免委沟填壑。曳钓抱琴秋水畔,肯与微官空缚。五亩苍阴,一丘寒碧,说甚凌烟阁。静观物理,从他荣悴开落。 任待人谷鸣雏,不须歆艳,免使朝南岳。脩竹长松常与伴,更有寒梅堪约。夜且三更,西风万籁,入耳悲猿鹤。从头洗去,更无一点圭角。
gōng míng guì   suàn dào tóu   zěn miǎn wěi gōu tián diào bào qín qiū shuǐ pàn   kěn wēi guān kōng cāng yīn   qiū hán   shuō shén líng yān jìng guān   cóng róng cuì kāi luò
rèn dài rén míng chú   xīn yàn   miǎn shǐ 使 cháo nán yuè xiū zhú cháng sōng cháng bàn   gèng yǒu hán méi kān yuē qiě sān gēng   西 fēng wàn lài   ěr bēi yuán cóng tóu   gèng diǎn guī jiǎo