念奴娇

宋代 华岳
倚藤临水,照丰姿自笑,天然丘壑。利鞅名缰成底事,空把此身缠缚。李杜文章,良平事业,且束之高阁。浩然归去,暮霞残照零落。 闻道西北埃尘,东南形胜,次第清河岳。此等功名尘世事,与我初无关约。十里松萝,一蓑烟雨,说甚扬州鹤。倚栏长啸,玉轮飞上天角。
téng lín shuǐ   zhào fēng 姿 xiào   tiān rán qiū yāng míng jiāng chéng shì   kōng shēn chán wén zhāng   liáng píng shì   qiě shù zhī gāo hào rán guī   xiá cán zhào líng luò
wén dào 西 běi āi chén   dōng nán xíng shèng   qīng yuè děng gōng míng chén shì shì   chū guān yuē shí sōng luó   suō yān   shuō shén yáng zhōu lán cháng xiào   lún fēi shàng tiān jiǎo