念奴娇

宋代 黄应武
乾坤开辟,桂林有、元气自来融结。石磴盘空行木杪,天柱屹然中立。窟宅幽深,泉源清远,不是灵神擘。潜通后洞,张刘万古遗迹。 输我长剑凌虚,六尘尽扫,银海秋波碧。志气飘飘游物外,惟有清风知得。唤起白龙,护持飙驭,稽首朝金阙。山灵欣喜,紫云已在诗壁。
qián kūn kāi   guì lín yǒu yuán lái róng jié shí dèng pán kōng xíng miǎo   tiān zhù rán zhōng zhái yōu shēn   quán yuán qīng yuǎn   shì líng shén bāi qián tōng hòu dòng   zhāng liú wàn
shū cháng jiàn líng   liù chén jǐn sǎo   yín hǎi qiū zhì piāo piāo yóu wài   wéi yǒu qīng fēng zhī de huàn bái lóng   chí biāo   shǒu cháo jīn què shān líng xīn   yún zài shī