念奴娇

宋代 郑域
素肌莹净,隔鲛绡贴衬,猩红妆束。火伞飞空熔不透,一块玲珑冰玉。破暑当筵,褪衣剥带,微露真珠肉。中心些子,向人何大焦缩。 应恨旧日杨妃,尘埃走遍,向南闽西蜀。困入筠笼消黯搅,香色精神愁蹙。赖有君谟,为传家谱,不弃青黄绿。到头甜口,是人都要园熟。
yíng jìng   jiāo xiāo tiē chèn   xīng hóng zhuāng shù huǒ sǎn fēi kōng róng tòu   kuài líng lóng bīng shǔ dāng yán   tuì dài   wēi zhēn zhū ròu zhōng xīn xiē   xiàng rén jiāo suō
yīng hèn jiù yáng fēi   chén āi zǒu biàn   xiàng nán mǐn 西 shǔ kùn yún lóng xiāo àn jiǎo   xiāng jīng shén chóu lài yǒu jūn   wèi chuán jiā   qīng huáng 绿 dào tóu tián kǒu   shì rén dōu yào yuán shú