念奴娇

宋代 吴琚
我来浮玉,似凭陵沧海,蹑金鳌背。又若骑鲸游汗漫,飞入八荒之外。钟鼓传声,楼台倒影,不类人间世。徘徊吟眺,恨无陶谢酬对。 今古潮落潮生,问英雄多少,与江俱逝。直欲乘风归阆苑,疑是三生习气。未辨鱼蓑,先盟鸥鹭,奈卜邻无地。从今清夜,梦魂应绕空翠。
lái   shì píng líng cāng hǎi   niè jīn áo bèi yòu ruò jīng yóu hàn màn   fēi huāng zhī wài zhōng chuán shēng   lóu tái dào yǐng   lèi rén jiān shì pái huái yín tiào   hèn táo xiè chóu duì
jīn cháo luò cháo shēng   wèn yīng xióng duō shǎo   jiāng shì zhí chéng fēng guī làng yuàn   shì sān shēng wèi biàn suō   xiān méng ōu   nài lín cóng jīn qīng   mèng hún yīng rào kōng cuì