念奴娇

宋代 吴儆
相逢恨晚,人谁道、早有轻离轻折。不是无情,都只为、离合因缘难测。秋去云鸿,春深花絮,风雨随南北。絮飞鸿散,问谁解舀得得。君自举远高飞,知他此去、萍梗何时息。雅阖幽窗欢笑处,回首翻成陈迹。小楷缄题,细行针线,一一重收拾。风花雪月,此生长是思忆。
xiāng féng hèn wǎn   rén shuí dào zǎo yǒu qīng qīng zhé shì qíng   dōu zhǐ wèi yīn yuán nán qiū yún hóng 鸿   chūn shēn huā   fēng suí nán běi fēi hóng 鸿 sàn   wèn shuí jiě yǎo de de jūn yuǎn gāo fēi   zhī píng gěng shí yōu chuāng huān xiào chù   huí shǒu fān chéng chén xiǎo kǎi jiān   xíng zhēn xiàn 线   zhòng shōu shí fēng huā xuě yuè   shēng cháng shì