念奴娇

宋代 朱敦儒
见梅惊笑,问经年何处,收香藏白。似语如愁,却问我、何苦红尘久客。观里栽桃,仙家种杏,到处成疏隔。千林无伴,淡然独傲霜雪。 且与管领春回,孤标争肯接、雄蜂雌蝶。岂是无情,知受了、多少凄凉风月。寄驿人遥,和羹心在,忍使芳尘歇。东风寂寞,可怜谁为攀折。
jiàn méi jīng xiào   wèn jīng nián chǔ   shōu xiāng cáng bái shì chóu   què wèn hóng chén jiǔ guān zāi táo   xiān jiā zhòng xìng   dào chù chéng shū qiān lín bàn   dàn rán ào shuāng xuě
qiě guǎn lǐng chūn huí   biāo zhēng kěn jiē xióng fēng dié shì qíng   zhī shòu le duō shǎo liáng fēng yuè 驿 rén yáo   gēng xīn zài   rěn shǐ 使 fāng chén xiē dōng fēng   lián shuí wèi pān zhé