念奴娇

宋代 陆凝之
远山一带,逆晴空、极目天涯浮白。枫落鸦翻谈笑处,不觉云涛横席。酒病方苏,睡魔犹殢,一扫无留迹。吴帆越棹,恍然飞上空碧。 长记草赋梁园,凌云笔势,倒三江秋色。对此惊心空怅望,老作红尘闲客。别浦烟平,小楼人散,回首千波寂。西风归路,为君重喷霜笛。
yuǎn shān dài   qíng kōng tiān bái fēng luò fān tán xiào chù   jué yún tāo héng jiǔ bìng fāng   shuì yóu   sǎo liú fān yuè zhào   huǎng rán fēi shàng kōng
zhǎng cǎo liáng yuán   líng yún shì   dào sān jiāng qiū duì jīng xīn kōng chàng wàng   lǎo zuò hóng chén xián bié yān píng   xiǎo lóu rén sàn   huí shǒu qiān 西 fēng guī   wèi jūn zhòng pēn shuāng