念奴娇

宋代 苏仲及
问梅何事,对岩东微笑,暗中轻馥。韵绝姿高直下视,红紫端如童仆。绕树千回,临风三嗅,待与论心曲。何人还解,为伊特地青目。 潇洒些个精神,谁怜孤瘦,正无语幽独。不许春知应自负,一生风月心足。傲雪难陪,欺霜无伴,耿耿横修竹。纷纷桃李,□□□□□□。
wèn méi shì   duì yán dōng wēi xiào   àn zhōng qīng yùn jué 姿 gāo zhí xià shì   hóng duān tóng rào shù qiān huí   lín fēng sān xiù   dài lùn xīn rén hái jiě   wèi qīng
xiāo xiē jīng shén   shuí lián shòu   zhèng yōu chūn zhī yīng   shēng fēng yuè xīn ào xuě nán péi   shuāng bàn   gěng gěng héng xiū zhú fēn fēn táo               ,。