能无愧

唐代 白居易
十两新绵褐,披行暖似春。一团香絮枕,倚坐稳于人。 婢仆遣他尝药草,儿孙与我拂衣巾。回看左右能无愧, 养活枯残废退身。
shí liǎng xīn mián   xíng nuǎn shì chūn tuán xiāng zhěn   zuò wěn rén
qiǎn cháng yào cǎo   ér sūn jīn huí kàn zuǒ yòu néng kuì  
yǎng huo cán fèi tuì 退 shēn