能仁禅寺

宋代 许将
峭壁半寒空,丛林甲海东。 荡深无过雁,湫小有游龙。 屏石高三面,楼峰更一重。 客心留不得,归听晓霜钟。
qiào bàn hán kōng   cóng lín jiǎ hǎi dōng  
dàng shēn guò yàn   jiǎo xiǎo yǒu yóu lóng  
píng shí gāo sān miàn   lóu fēng gèng zhòng  
xīn liú   guī tīng xiǎo shuāng zhōng