能赋台

宋代 王之道
万顷玻瓈水浸空,台前佳色咏难穷。 倚栏人在烟霞外,落笔诗成笑语中。 属句畏惭非孟子,供欢端合有车公。 解将能否分优劣,过眼昭然向与雄。
wàn qǐng shuǐ jìn kōng   tái qián jiā yǒng nán qióng  
lán rén zài yān xiá wài   luò shī chéng xiào zhōng  
zhǔ wèi cán fēi mèng   gōng huān duān yǒu chē gōng  
jiě jiāng néng fǒu fēn yōu liè   guò yǎn zhāo rán xiàng xióng