铙歌 其十四 圣人出

明代 李攀龙
圣人出,应熛怒,赫炎精。文教洽,武功成。寒暑德,河海清。 驾六龙,何騑离。圣人哉,圣人御天以调之。日月星辰和四时,郡国吏功上所治。 君之臣明远如期。
shèng rén chū   yīng biāo   yán jīng wén jiào qià   gōng chéng hán shǔ hǎi   qīng      
jià liù lóng   fēi shèng rén zāi shèng   rén tiān diào zhī yuè xīng chén shí jùn guó   gōng shàng suǒ zhì      
jūn zhī chén míng yuǎn