南仲以潘老句约赋

元代 仇远
秋声浩荡夜凄凉,却喜田家熟稻粮。 千里江湖随薄宦,满城风雨近重阳。 菊花渐拆青青蕊,桂树独飘粟粟香。 幸是催租人未至,尊前聊为足成章。
qiū shēng hào dàng liáng   què tián jiā shú dào liáng  
qiān jiāng suí báo huàn   mǎn chéng fēng jìn chóng yáng  
huā jiàn chāi qīng qīng ruǐ   guì shù piāo xiāng  
xìng shì cuī rén wèi zhì   zūn qián liáo wèi chéng zhāng