南斋独坐

宋代 苏辙
独坐南斋久,忘家似出家。 香烟穠作穗,茶面结成花。 细竹才通径,长松初有槎。 往还真断绝,一一数归鸦。
zuò nán zhāi jiǔ   wàng jiā shì chū jiā  
xiāng yān nóng zuò suì   chá miàn jié chéng huā  
zhú cái tōng jìng   cháng sōng chū yǒu chá  
wǎng huán zhēn duàn jué   shù guī