南越行

宋代 朱之才
南越太后邯郸女,皓齿明眸照蛮土。珊瑚为帐象作床,锦伞高张击铜鼓。 太液池内红芙蓉,自怜谪堕蛮烟中。灞陵故人杳无耗,深宫独看南飞鸿。 随儿作帝心不愿,惟愿西朝柏梁殿。茂陵刘郎亦可人,遣郎海角来相见。 金猊夜燎龙涎香,明珠火齐争煌煌。番禺秦甸隔万里,今夕得遂双鸳鸯。 白首相君佩银印,干戈欲起萧墙衅。莫言女子无雄心,置酒宫中潜结阵。 汉家使者懦且柔,纤手自欲操霜矛。孤鸾竟落老枭手,可怜空奋韩千秋。 楼船戈鋋师四起,或出桂阳下漓水。越郎追斩吕嘉头,九郡同归汉天子。 尉□坟草几番青,霸业犹与炎洲横。玉玺初从真定得,黄屋却为邯郸倾。 五羊江连湘浦竹,娇魂应伴湘娥哭。
nán yuè tài hòu hán dān   hào chǐ 齿 míng móu zhào mán shān wèi zhàng xiàng zuò chuáng   jǐn sǎn gāo zhāng tóng
tài chí nèi hóng róng   lián zhé duò mán yān zhōng líng rén yǎo hào   shēn gōng kàn nán fēi hóng 鸿
suí ér zuò xīn yuàn   wéi yuàn 西 cháo bǎi liáng diàn 殿 mào líng liú láng rén   qiǎn láng hǎi jiǎo lái xiāng jiàn
jīn liáo lóng xián xiāng   míng zhū huǒ zhēng huáng huáng pān qín diān wàn   jīn suì shuāng yuān yāng
bái shǒu xiāng jūn pèi yín yìn   gān xiāo qiáng xìn yán xióng xīn   zhì jiǔ gōng zhōng qián jié zhèn
hàn jiā shǐ 使 zhě nuò qiě róu   qiàn shǒu cāo shuāng máo luán jìng luò lǎo xiāo shǒu   lián kōng fèn hán qiān qiū
lóu chuán chán shī   huò chū guì yáng xià shuǐ yuè láng zhuī zhǎn jiā tóu   jiǔ jùn tóng guī hàn tiān
wèi   fén cǎo fān qīng   yóu yán zhōu héng chū cóng zhēn dìng   huáng què wèi hán dān qīng
yáng jiāng lián xiāng zhú   jiāo hún yīng bàn xiāng é