南轩竹

宋代 曾巩
密竹娟娟数十茎,旱天萧洒有高情。 风吹已送烦心醒,雨洗还供远眼清。 新笋巧穿苔石去,碎阴微破粉墙生。 应须万物冰霜后,来看琅玕色转明。
zhú juān juān shù shí jīng   hàn tiān xiāo yǒu gāo qíng  
fēng chuī sòng fán xīn xǐng   hái gōng yuǎn yǎn qīng  
xīn sǔn qiǎo chuān 穿 tái shí   suì yīn wēi fěn qiáng shēng  
yìng wàn bīng shuāng hòu   lái kàn láng gān zhuǎn míng