南溪始泛三首

唐代 韩愈
榜舟南山下,上上不得返。幽事随去多,孰能量近远。 阴沈过连树,藏昂抵横坂。石粗肆磨砺,波恶厌牵挽。 或倚偏岸渔,竟就平洲饭。点点暮雨飘,梢梢新月偃。 余年懔无几,休日怆已晚。自是病使然,非由取高蹇。 南溪亦清驶,而无楫与舟。山农惊见之,随我劝不休。 不惟儿童辈,或有杖白头。馈我笼中瓜,劝我此淹留。 我云以病归,此已颇自由。幸有用余俸,置居在西畴。 囷仓米谷满,未有旦夕忧。上去无得得,下来亦悠悠。 但恐烦里闾,时有缓急投。愿为同社人,鸡豚燕春秋。 足弱不能步,自宜收朝迹。羸形可舆致,佳观安事掷。 即此南坂下,久闻有水石。拖舟入其间,溪流正清激。 随波吾未能,峻濑乍可刺。鹭起若导吾,前飞数十尺。 亭亭柳带沙,团团松冠壁。归时还尽夜,谁谓非事役。
bǎng zhōu nán shān xià   shàng shàng fǎn yōu shì suí duō   shú néng liàng jìn yuǎn
yīn shěn guò lián shù   cáng áng héng bǎn shí   è yàn qiān wǎn
huò piān àn   jìng jiù píng zhōu fàn diǎn diǎn piāo   shāo shāo xīn yuè yǎn
nián lǐn   xiū chuàng wǎn shì bìng shǐ 使 rán   fēi yóu gāo jiǎn
nán qīng shǐ   ér zhōu shān nóng jīng jiàn zhī   suí quàn xiū
wéi ér tóng bèi   huò yǒu zhàng bái tóu kuì lóng zhōng guā   quàn yān liú
yún bìng guī   yóu xìng yǒu yòng fèng   zhì zài 西 chóu
qūn cāng mǎn   wèi yǒu dàn yōu shǎng de   xià lai yōu yōu
dàn kǒng fán   shí yǒu huǎn tóu yuàn wèi tóng shè rén   tún yàn chūn qiū
ruò néng   shōu cháo léi xíng zhì   jiā guān ān shì zhì
nán bǎn xià   jiǔ wén yǒu shuǐ shí tuō zhōu jiān   liú zhèng qīng
suí wèi néng   jùn lài zhà ruò dǎo   qián fēi shù shí chǐ
tíng tíng liǔ dài shā   tuán tuán sōng guān guī shí hái jǐn   shuí wèi fēi shì