楠溪石

明代 李达
董威辇饥作粮煮,皇初平富作羊唤。溪石变化不随心,惭非仙才自永叹。 想见此石曾挐云,风日撄之楠溪岸。如今砺角小峥嵘,可以袖取供把玩。 客藏佳石落梅妆,朝夕晤对玉妃粲。我来不遇宁非命,琭琭珞珞徒相乱。 回看接翅鸡将雏,俯啄虫蚁尤烂漫。人生如此即适然,长歌应笑南山矸。
dǒng wēi niǎn zuò liáng zhǔ   huáng chū píng zuò yáng huàn shí biàn huà suí xīn   cán fēi xiān cái yǒng tàn
xiǎng jiàn shí céng yún   fēng yīng zhī nán àn jīn jiǎo xiǎo zhēng róng   xiù gōng wán
cáng jiā shí luò méi zhuāng   zhāo duì fēi càn lái níng fēi mìng   luò luò xiāng luàn
huí kàn jiē chì jiāng chú   zhuó chóng yóu làn màn rén shēng shì rán   cháng yīng xiào nán shān gān