南溪老树行

明代 李攀龙
老树横溪十亩阴,下有跳浪三百顷。酒罢扪萝坐其上,白眼青天何不逞。 牛斗之间见浮槎,苍茫宇宙成漂梗。念我平生湖海客,衣裳泠泠风驭冷。 文章八代俱望洋,心事几人同哀郢。醉里谁堪此陆沉,侠来气与千涛猛。 洛浦明珠旧寂寥,渥洼神骏空驰骋。翻然大叫观者摧,那知世路沧洲永。 投足还探河伯宫,俯身欲拾中流影。骊龙蜿蜒垂雾雨,虹霓缭綟含光景。 须臾力疲神亦眩,乾坤低昂发深省。最奇披发泅吕梁,愿言洗耳临箕颍。 初看长驾出鼋鼍,岂云吾道终蛙黾。王郎驱石到渤澥,徐子招招回舴艋。 此时共济失狂澜,却悲胥溺情难整。泥涂岂可困豪俊,男儿相逢誇项领。 遂忆鸣鞭昨夜归,湘娥汉女犹延颈。群灵至今未敢散,寒江飒飒开尘境。
lǎo shù héng shí yīn   xià yǒu tiào làng sān bǎi qǐng jiǔ mén luó zuò shàng   bái yǎn qīng tiān chěng
niú dòu zhī jiān jiàn chá   cāng máng zhòu chéng piāo gěng niàn píng shēng hǎi   shang líng líng fēng lěng
wén zhāng dài wàng yáng   xīn shì rén tóng āi yǐng zuì shuí kān chén   xiá lái qiān tāo měng
luò míng zhū jiù liáo   shén jùn kōng chí chěng fān rán jiào guān zhě cuī   zhī shì cāng zhōu yǒng
tóu hái tàn gōng   shēn shí zhōng liú yǐng lóng wān yán chuí   hóng liáo hán guāng jǐng
shén xuàn   qián kūn áng shēn xǐng zuì qiú liáng   yuàn yán ěr lín yǐng
chū kàn cháng jià chū yuán tuó   yún dào zhōng miǎn wáng láng shí dào xiè   zi zhāo zhāo huí měng
shí gòng shī kuáng lán   què bēi qíng nán zhěng kùn háo jùn   nán ér xiāng féng kuā xiàng lǐng
suì míng biān zuó guī   xiāng é hàn yóu yán jǐng qún líng zhì jīn wèi gǎn sàn   hán jiāng kāi chén jìng