南乡子·小雨湿黄昏

宋代 李之仪
小雨湿黄昏。重午佳辰独掩门。巢燕引雏浑去尽,销魂。空向梁间觅宿痕。客舍宛如村。好事无人载一樽。唯有莺声知此恨,殷勤。恰似当时枕上闻。
xiǎo shī 湿 huáng hūn chóng jiā chén yǎn mén cháo yàn yǐn chú hún jǐn   xiāo hún kōng xiàng liáng jiān 宿 hén shè wǎn cūn hǎo shì rén zài zūn wéi yǒu yīng shēng zhī hèn   yīn qín qià dāng shí zhěn shàng wén