南乡子(黄葵)

宋代 蒋捷
冷淡是秋花。更比秋花冷淡些。到处芙蓉供醉赏,从他。自有幽人处士夸。 寂寞两三葩。昼日无风也带斜。一片西窗残照里,谁家。卷却湘裙薄薄纱。
lěng dàn shì qiū huā gèng qiū huā lěng dàn xiē dào chù róng gōng zuì shǎng   cóng yǒu yōu rén chǔ shì kuā
liǎng sān zhòu fēng dài xié piàn 西 chuāng cán zhào   shuí jiā juǎn què xiāng qún báo báo shā