南乡子 和欧阳玄之韵

元代 许有壬
高论听悬河。先知新诗问老坡。手冷不甘寒气早,谁呵。更被黄花笑鬓皤。风竹乱婆娑。老我衰颜藉酒酡。佳节重逢真可赏,赓歌。陶令壶觞
gāo lùn tīng xuán xiān zhī xīn shī wèn lǎo shǒu lěng gān hán zǎo   shuí gèng bèi huáng huā xiào bìn fēng zhú luàn suō lǎo shuāi yán jiǔ tuó jiā jié chóng féng zhēn shǎng   gēng táo lìng shāng