南乡子·何处别时难

宋代 晏几道
何处别时难,玉指偷将粉泪弹。 记得来时楼上烛,初残。 待得清霜满画阑。 不惯独眠寒,自解罗衣衬枕檀。 百媚也应愁不睡,更阑。 恼乱心情半被闲
chǔ bié shí nán   zhǐ tōu jiāng fěn lèi dàn
de lái shí lóu shàng zhú   chū cán
dài de qīng shuāng mǎn huà lán
guàn mián hán   jiě luó chèn zhěn tán
bǎi mèi yīng chóu shuì   gēng lán
nǎo luàn xīn qíng bàn bèi xián