南乡子·风急断虹收

宋代 王之道
风急断虹收。孤鹜摇摇下荻洲。醉帽尽从吹落去,飕飕。幸有黄花插满头。君唱我当酬。千里湖山照眼秋。不见故人思故国,休休。一阕清歌听解愁。
fēng duàn hóng shōu yáo yáo xià zhōu zuì mào jǐn cóng chuī luò   sōu sōu xìng yǒu huáng huā chā mǎn tóu jūn chàng dāng chóu qiān shān zhào yǎn qiū jiàn rén guó   xiū xiū què qīng tīng jiě chóu