南乡子·春霁柳花垂

宋代 王之道
春霁柳花垂。娇软轻狂不待吹。圆欲成球还复碎,谁为。习习和风即旧知。深院日长时。乱扑珠帘入坐飞。试问荻芽生也未,偏宜。出网河豚美更肥。
chūn liǔ huā chuí jiāo ruǎn qīng kuáng dài chuī yuán chéng qiú hái suì   shuí wèi fēng jiù zhī shēn yuàn zhǎng shí luàn zhū lián zuò fēi shì wèn shēng wèi   piān chū wǎng tún měi gèng féi