南乡子

宋代 韩世忠
人有几何般。富贵荣华总是闲。自古英雄都如梦,为官。宝玉妻男宿业缠。 年迈已衰残。鬓发苍浪骨髓干。不道山林有好处,贪欢。只恐痴迷误了贤。
rén yǒu bān guì róng huá zǒng shì xián yīng xióng dōu mèng   wèi guān bǎo nán 宿 chán
nián mài shuāi cán bìn cāng làng suǐ gàn dào shān lín yǒu hǎo chù   tān huān zhǐ kǒng chī le xián