南乡子

宋代 张炎
野色一桥分。活水流云直到门。落叶堆篱从不扫,开尊。醉里教儿诵楚文。 隔断马蹄痕。商鼎熏花独自闻。吟思更添清绝处,黄昏。月白枝寒雪满村。
qiáo fēn huó shuǐ liú yún zhí dào mén luò duī cóng sǎo   kāi zūn zuì jiào ér sòng chǔ wén
duàn hén shāng dǐng xūn huā wén yín gèng tiān qīng jué chù   huáng hūn yuè bái zhī hán xuě mǎn cūn