南乡子

宋代 叶梦得
数枝,喜之,为赋 山畔小池台。曾记幽人著意栽。乱石参差春至晚,徘徊。素景冲寒却自开。 绝绝照琼瑰。孤负芳心巧翦裁。应恐练裙惊缟夜,残杯。且放疏枝待我来。
shù zhī   zhī   wèi
shān pàn xiǎo chí tái céng yōu rén zhù zāi luàn shí cēn chūn zhì wǎn   pái huái jǐng chōng hán què kāi
jué jué zhào qióng guī fāng xīn qiǎo jiǎn cái yīng kǒng liàn qún jīng gǎo   cán bēi qiě fàng shū zhī dài lái