南乡子

宋代 黄庭坚
黄菊满东篱。与客携壶上翠微。已是有花兼有酒,良期。不用登临恨落晖。 满酌不须辞。莫待无花空折枝。寂寞酒醒人散后,堪悲。节去蜂愁蝶不知。
huáng mǎn dōng xié shàng cuì wēi shì yǒu huā jiān yǒu jiǔ   liáng yòng dēng lín hèn luò huī
mǎn zhuó dài huā kōng zhé zhī jiǔ xǐng rén sàn hòu   kān bēi jié fēng chóu dié zhī