南乡子

清代 顾贞立
闲自数黄花。三径虽荒均不赊。山色青青当户见,堪夸。 赋媚依然恰似它。 碧水映明霞。一簇芙蓉傍浅沙。针线笔床移得近,窗纱。 淡碧轻红绣出它。
xián shù huáng huā sān jìng suī huāng jūn shē shān qīng qīng dàng jiàn   kān kuā
mèi rán qià
shuǐ yìng míng xiá róng bàng qiǎn shā zhēn xiàn 线 chuáng jìn   chuāng shā
dàn qīng hóng xiù chū