南亭

宋代 寇准
初夜南亭望,清吟露湿衣。 雨馀群籁发,天淡数星稀。 秋气又还至,故园犹未归。 虚堂愁重入,烛白冷光微。
chū nán tíng wàng   qīng yín shī 湿  
qún lài   tiān dàn shù xīng  
qiū yòu hái zhì   yuán yóu wèi guī  
táng chóu zhòng   zhú bái lěng guāng wēi