南堂五首

宋代 苏轼
江上西山半隐堤,此邦台馆一时西。 南堂独有西南向,卧看千帆落浅溪。 暮年眼力嗟犹在,多病颠毛却未华。 故作明窗书小字,更开幽室养丹砂。 他年雨夜困移床,坐厌愁声点客肠。 一听南堂新瓦响,似闻东坞小荷香。 山家为割千房蜜,稚子新畦五亩蔬。 更有南堂堪著客,不忧门外故人车。 扫地焚香闭阁眠,簟纹如水帐如烟。 客来梦觉知何处,挂起西窗浪接天。 次韵子由种杉竹吏散庭空雀噪檐,闭门独宿夜厌厌。 似闻梨枣同时种,应与杉篁刻日添。 糟曲有神熏不醉,雪霜夸健巧相沾。 先生坐待清阴满,空使人人叹滞淹。
jiāng shàng 西 shān bàn yǐn   bāng tái guǎn shí 西  
nán táng yǒu 西 nán xiàng   kàn qiān fān luò qiǎn  
nián yǎn jiē yóu zài   duō bìng diān máo què wèi huá  
zuò míng chuāng shū xiǎo   gèng kāi yōu shì yǎng dān shā  
nián kùn chuáng   zuò yàn chóu shēng diǎn cháng  
tīng nán táng xīn xiǎng   shì wén dōng xiǎo xiāng  
shān jiā wèi qiān fáng   zhì xīn shū  
gèng yǒu nán táng kān zhù   yōu mén wài rén chē  
sǎo fén xiāng mián   diàn wén shuǐ zhàng yān  
lái mèng jué zhī chǔ   guà 西 chuāng làng jiē tiān  
yùn zi yóu zhǒng shān zhú sàn tíng kōng què zào yán   mén 宿 yān yān  
shì wén zǎo tóng shí zhǒng   yīng shān huáng tiān  
zāo yǒu shén xūn zuì   xuě shuāng kuā jiàn qiǎo xiāng zhān  
xiān sheng zuò dài qīng yīn mǎn   kōng shǐ 使 rén rén tàn zhì yān