南塘晚步记邻里语

宋代 陆游
唤舟欲泛湖,出门日已暮。 顾景遂辍行,老病畏风露。 不如上南塘,萧然散予步。 季子挟书卷,仲孙奉杖屦。 夏秋多杜门,一出惊行路。 邻里相与言:穑事凛可惧,群蝗飞蔽日,残啮到竹树;惟兹数里间,若有神物护,天菑幸独薄,岂以此老故?老人亦自笑:病骨日欲仆,鬼神彼何为,与世殊好恶?相期勤自修,此幸岂可屡。
huàn zhōu fàn   chū mén  
jǐng suì chuò xíng   lǎo bìng wèi fēng  
shàng nán táng   xiāo rán sàn  
xié shū juàn   zhòng sūn fèng zhàng  
xià qiū duō mén   chū jīng xíng  
lín xiāng yán   shì lǐn   qún huáng fēi   cán niè dào zhú shù   wéi shù jiān   ruò yǒu shén   tiān xìng báo   lǎo   lǎo rén xiào   bìng   guǐ shén wéi   shì shū hào   xiāng qín xiū   xìng