南塔即事

明代 释函可
旧好新知总莫论,弥天风雨自孤鶱。大呼欲折将军树,只手能招楚客魂。 岂是艰难存古道,独将毫发透空门。何当振袂春风起,一拂寒沙彻底暄。
jiù hǎo xīn zhī zǒng lùn   tiān fēng xiān zhé jiāng jūn shù zhī   shǒu néng zhāo chǔ hún    
shì jiān nán cún dào   jiāng háo tòu kōng mén dāng zhèn mèi chūn fēng   hán shā chè xuān