楠树为风雨所拔叹

唐代 杜甫
倚江楠树草堂前,故老相传二百年。诛茅卜居总为此, 五月仿佛闻寒蝉。东南飘风动地至,江翻石走流云气。 干排雷雨犹力争,根断泉源岂天意。沧波老树性所爱, 浦上童童一青盖。野客频留惧雪霜,行人不过听竽籁。 虎倒龙颠委榛棘,泪痕血点垂胸臆。我有新诗何处吟, 草堂自此无颜色。
jiāng nán shù cǎo táng qián   lǎo xiāng chuán èr bǎi nián zhū máo zǒng wèi  
yuè fǎng 仿 wén hán chán dōng nán piāo fēng dòng zhì   jiāng fān shí zǒu liú yún
gàn pái léi yóu zhēng   gēn duàn quán yuán tiān cāng lǎo shù xìng suǒ ài  
shàng tóng tóng qīng gài pín liú xuě shuāng   xíng rén guò tīng lài
dào lóng diān wěi zhēn   lèi hén xuè diǎn chuí xiōng yǒu xīn shī chǔ yín  
cǎo táng yán