南山有奇木赠慎彦邻

宋代 徐积
人皆患穷饿,子独无寒饥。子乃何为者,汲汲售于是。 汉之公孙弘,唐之张柬之。子岂不知此,与世相驱驰。 南山有奇木,荦荦松桧姿。此木在深山,年代不可知。 烟云终日荫,雨露早夜滋。一干可为栋,一枝可为榱。 耽耽廊庙中,小大皆可施。子岂不知此,汲汲将何为。 子其自努力,发愤而忘疲。孔孟非异域,行者皆可几。 退之虽绝足,大步亦可追。嗟子之兄弟,与我如四支。 余言子其听,无使我歔欷。
rén jiē huàn qióng è 饿   zi hán zi nǎi wéi zhě   shòu shì    
hàn zhī gōng sūn hóng   táng zhī zhāng jiǎn zhī zi zhī   shì xiàng chí    
nán shān yǒu   luò luò sōng guì 姿 zài shēn shān nián   dài zhī    
yān yún zhōng yīn   zǎo gān wèi dòng   zhī wèi cuī    
dān dān láng miào zhōng   xiǎo jiē shī zi zhī   jiāng wéi    
zi   fèn ér wàng kǒng mèng fēi xíng   zhě jiē    
tuì 退 zhī suī jué   zhuī jiē zi zhī xiōng   zhī    
yán zi tīng   shǐ 使