南山雪

宋代 王令
世於利禄不择义,苟可走夺足恐蹉。 家储千金吝铢两,不敢尽费乌用多。 百年到死财几日,恃若固有理则那。 庄生尝以富为病,爱其放达与俗过。 南山衣雪变群玉,举以卖世售几何。 山翁固亦富自喜,稚子无诮贫犹歌。
shì   gǒu zǒu duó kǒng cuō  
jiā chǔ qiān jīn lìn zhū liǎng   gǎn jǐn fèi yòng duō  
bǎi nián dào cái   shì ruò yǒu  
zhuāng shēng cháng wèi bìng   ài fàng guò  
nán shān xuě biàn qún   mài shì shòu  
shān wēng   zhì qiào pín yóu