南山

唐代 李山甫
钝碧顽青几万秋,直无天地始应休。莫嫌尘土佯遮面, 能向楼台强出头。霁色陡添千尺翠,夕阳闲放一堆愁。 假饶不是神仙骨,终抱琴书向此游。
dùn wán qīng wàn qiū   zhí tiān shǐ yīng xiū xián chén yáng zhē miàn  
néng xiàng lóu tái qiáng chū tóu dǒu tiān qiān chǐ cuì   yáng xián fàng duī chóu
jiǎ ráo shì shén xiān   zhōng bào qín shū xiàng yóu