南泉

宋代 赵鼎
阴液沦山颠,天匠凿其腹。喷薄涌飞泉,散落珠百斛。 幽人时一来,但爱消烦溽。何当作膏雨,万里蒙霢霂。
yīn lún shān diān   tiān jiàng záo pēn yǒng fēi quán sàn   luò zhū bǎi    
yōu rén shí lái   dàn ài xiāo fán dàng zuò gāo wàn   méng mài