南浦 秋海棠

清代 苏穆
风吹艳落,剩幽芳、散作露阶痕。莫道秋容憔悴,篱菊未招魂。 镜里翠眉妆浅,料佳人、还要点朱唇。但拈来三径,粉浓脂淡,耐可赋温存。 怪底年年纤影,傍清池、寒逗绿罗裙。暗雨骤鸣蕉屋,惊梦不成春。 试看红消翠减,便深情、万种付湘云。盼夜来圆月,画帘人静伴黄昏。
fēng chuī yàn luò   shèng yōu fāng sàn zuò jiē hén dào qiū róng qiáo cuì   wèi zhāo hún
jìng cuì méi zhuāng qiǎn   liào jiā rén hái yào diǎn zhū chún dàn niān lái sān jìng   fěn nóng zhī dàn   nài wēn cún
guài nián nián xiān yǐng   bàng qīng chí hán dòu 绿 luó qún àn zhòu míng jiāo   jīng mèng chéng chūn
shì kàn hóng xiāo cuì jiǎn   biàn 便 shēn qíng wàn zhǒng xiāng yún pàn lái yuán yuè   huà lián rén jìng bàn huáng hūn