南浦 芦花,和夫子

明代 张绉英
秋意酿寒汀,正萧萧、响到连番凄切。一片白云深,波心冷、洗出亭亭清洁。 浔江客去,琵琶声断愁时节。一幅轻帆斜卷处,洒出漫天晴雪。 应怜鬓影摧残,感韶华、好与愁人共说。清影覆横塘,西风紧、吹动澄波千尺。 归鸿嘹唳,一声叫彻长天阔。望断伊人何处也,凄绝一闺霜月。
qiū niàng hán tīng   zhèng xiāo xiāo xiǎng dào lián fān qiè piàn bái yún shēn xīn   lěng chū tíng tíng qīng jié        
xún jiāng   pa shēng duàn chóu shí jié qīng fān xié juǎn chù   chū màn tiān qíng xuě    
yīng lián bìn yǐng cuī cán   gǎn sháo huá hǎo chóu rén gòng shuō qīng yǐng héng táng fēng   jǐn 西 chuī dòng chéng qiān chǐ        
guī hóng 鸿 liáo   shēng jiào chè cháng tiān kuò wàng duàn rén chǔ   jué guī shuāng yuè