南浦

清代 龚自珍
羌笛落花天,办香鞯两两,愁人归去。连夜梦魂飞,飞不到、天堑东头烟树。 空邮古戍,一灯败壁然诗句。不信黄尘消不尽,摘粉搓脂情绪。 登车切莫回头,怕回头还见,高城尺五。城里正端阳,香车过、多少青红儿女。 吟情太苦。归来未算年华误。一剑还君君莫问,换了江关词赋。
qiāng luò huā tiān   bàn xiāng jiān liǎng liǎng   chóu rén guī lián mèng hún fēi fēi   dào tiān qiàn dōng tóu yān shù      
kōng yóu shù   dēng bài rán shī xìn huáng chén xiāo jìn zhāi   fěn cuō zhī qíng    
dēng chē qiè huí tóu   huí tóu hái jiàn   gāo chéng chǐ chéng zhèng duān yáng xiāng   chē guò duō shǎo qīng hóng ér      
yín qíng tài guī lái wèi suàn nián huá jiàn hái jūn jūn wèn huàn le   jiāng guān